Một đêm vô mộng, Cordis cả người tinh thần sáng láng rời giường .
Hôm nay cậu muốn tự lái xe đi quân đoàn, nên dùng một ống dịch dinh dưỡng để giải quyết bữa sáng.
Ra cửa, cậu kiểm tra xem mình có sử dụng được vòng cổ không gian hay không.
Hôm qua lúc quân thư dùng vòng cổ không gian, cậu cố ý lên Tinh Võng tra phương pháp sử dụng: chỉ cần tinh thần lực trùng đạt tới cấp B thì đều có thể dùng, cách làm rất đơn giản.
Cậu lần theo tin tức thì thấy một bảng giá tham khảo, chuỗi số đó vượt ngoài dự đoán, so với toàn bộ tài sản cậu có cộng lại còn đắt hơn.
Hơn nữa vật phẩm không gian dù có ra giá cũng không có ai bán.
Vòng cổ không gian vốn làm ra cho cơ giáp cao cấp, tiện cất cơ giáp để tùy lúc lấy dùng; sau đó một số trùng thượng tầng có nhu cầu, thế là mới có thị trường. Tài liệu không gian vẫn luôn là vật hi hữu, đồ trang sức không gian lưu thông trên thị trường rất ít.
Cordis nhìn mấy đoạn miêu tả đó, liền có cảm giác cầm vòng cổ không gian cũng “nóng tay”. Vòng cổ quý như vậy, lại còn chứa cả phương tiện thay đi bộ cũng rất quý bên trong—quân đoàn thật sự coi trọng cậu.
Vòng cổ không gian khó có được như thế, Cordis lại càng tò mò về tướng quân Frappel. Trên hợp đồng viết là quân đoàn Z11 đưa cho cậu, thẻ hội viên cửa hàng Kupher khẳng định là quà cá nhân của vị kia tướng quân kia. Vì sao ngài ấy còn âm thầm tặng cậu một chiếc vòng cổ không gian?
Nhà Kupher làm buôn bán, chẳng lẽ vị tướng quân kia muốn âm thầm hợp tác với cậu?
Ấn tượng cậu nhận được về ngài ấy rất tốt, cũng không phải là không thể.
Sáng sớm đầu óc Cordis còn chưa hoàn toàn “khởi động”, chuyện hôm qua xem cái gì cậu cũng không nhớ rõ lắm. Thu dọn xong xuôi, cậu bắt đầu ôn lại cách dùng vòng cổ không gian.
Giờ tuy thể chất của Cordis chỉ còn F, nhưng tinh thần lực vẫn là cấp B, đủ cho việc nhập môn sử dụng cơ giáp và vật phẩm không gian.
Tuy cấp bậc thấp, nhưng cũng đủ dùng.
Cậu nhắm mắt, cố ý vận dụng tinh thần lực, bản năng lưu giữ trong cơ thể khiến tinh thần cậu “vươn” ra ngoài.
Rất nhanh cậu liền có một cảm giác mơ hồ, “nhìn thấy” một mảnh không gian bên trong, xếp chỉnh tề ba chiếc phương tiện giao thông, còn có khoang mô phỏng và mũ giáp trò chơi.
Thuận lợi vận dụng x·uất t·inh thần lực, tâm tình Cordis rất tốt.
Cậu mang theo Tiểu Tám ra cửa xuống lầu, sáng nay khu cư trú đã có quân thư lang thang từ bên ngoài vào.
Cordis không muốn tái diễn cảnh bị hỏi bao giờ mở cửa, nên cố hết sức tránh không đối mặt với bất kỳ trùng nào. Cậu nhanh chóng tìm một khoảng đất trống, nắm lấy vòng cổ không gian rồi vận dụng tinh thần lực lần nữa.
Cậu chọn lấy chiếc xe bay đặt trong không gian, giây tiếp theo xe bay liền xuất hiện trên khoảng đất trống.
Ngoại hình xe bay trơn mượt, tổng thể sắc đen kim, bề ngoài lấp lánh rực rỡ, nhìn vô cùng hoa lệ.
Phong cách xa hoa này là do Cordis chọn, nhưng tuyệt đối không phải kiểu cậu sẽ bỏ tiền ra mua ngoài đời.
Biết hiện tại bản thân rất nổi ở khu cư trú, Cordis sợ bị quân thư nhìn chằm chằm bàn tán, chỉ muốn nhanh chóng mở chiếc siêu xe mà “chuồn”.
Mấy chiếc phương tiện thay đi bộ khi đưa tới đã được nhập thông tin; Cordis vừa thả xe ra, nó tự động nhận diện chủ xe. Cậu kéo thang trượt của xe bay hạ xuống, vài bước trèo lên chui vào trong xe. Phương tiện giao thông cơ bản đều có tự động điều khiển; Cordis đã dùng quang não thiết lập sẵn cách vận hành, vừa lên xe liền dùng giọng nói nhập điểm đến, xe bay nhận lệnh là vững vàng bay lên, hướng mục tiêu cậu đặt mà đi.
Chờ xe ra khỏi khu cư trú, Cordis mới thong thả đánh giá “xế” mới.
Ngày xuất viện cậu đã từng ngồi xe bay của Ike; bề ngoài chiếc đó rất ngầu, còn lớn hơn chiếc trong không gian của cậu bây giờ. Nhưng đặt hai chiếc cạnh nhau, chỉ liếc cái là thấy xe hiện tại của cậu cao cấp hơn.
Cordis nhìn nội thất quanh mình; với con mắt ngoại đạo như cậu cũng thấy từng chi tiết toàn đồ xa xỉ. Phong cách trang trí cầu kỳ, ghế ngồi cũng đặc biệt thoải mái, khiến cậu suy nghĩ miên man.
Không biết phải chăng phía quân đoàn tra ra cậu thích “phục cổ”, nên mới chọn mẫu này cho cậu.
Lúc rảnh rỗi, cậu từng nghiêm túc đọc các cuộc thảo luận về phong cách phương tiện di chuyển xa hoa trên Tinh Võng. Thời đại này, thẩm mỹ của Trùng tộc thiên giản lược, đồ đắt là đắt ở vật liệu và chế tác, thứ hiếm đều đáng giá; trong thời đại khoa học kỹ thuật, thủ công cao cấp lại càng hiếm lạ.
Cậu nhận ra nội thất dùng toàn vật liệu đắt đỏ; ngắn ngày mà đã làm cho cậu hẳn ba chiếc phương tiện di chuyển xa hoa, thật là…
Tuy Cordis không mê xe, nhưng nhận rồi cũng khó tránh khỏi động lòng.
Cậu đã nhìn ra “bộ bài” của giai cấp có tiền: ngoài công năng thực tế, còn phải thỏa mãn tinh thần và sở thích.
Mà phải nói, lúc tự mình hưởng thụ thì quả là thoải mái thật.
Quân đoàn Z11 đã cho cậu những lợi ích cụ thể, khiến Cordis một lần nữa quy hoạch lại cuộc sống sắp tới.
Mở một cửa hàng kiếm đủ tiền nuôi sống bản thân đã là nguyện vọng cũ; Tương lai là biển sao trời rộng, cậu cần phải làm đầu bếp Z11 quân đoàn cho thật tốt!
Vì có tự động điều khiển nên Cordis không phải lo giao thông, cậu tranh thủ nghiên cứu tính năng, mở nhạc nghe. Nghe một chốc lại chưa quen gu âm nhạc thời đại này nên tắt, rồi lần sang mấy tính năng khác.
Còn chưa nghiên cứu xong thì trí năng của xe đã nhắc sắp tới nơi. Cordis vội gửi tin cho Ike.
Ike nói sẽ chờ ở bãi đỗ xe bay. Sau khi gặp nhau, sẽ đưa Tiểu Tám vào hậu cần để nâng cấp trước, rồi cùng nhau đi xem tiến độ nhà ăn số một.
Cordis vui vẻ nhận lời.
Cậu liếc phong cảnh ngoài cửa sổ: phía trước căn cứ trống không, thoáng mắt là đồng bằng trơ trụi, mặt đất phủ cây cối sắc trầm, bám chặt vào đất, toát lên cảm giác lành lạnh rả rích.
Xe bay đến cổng lớn căn cứ.
Quân đoàn đã gửi thông tin phương tiện từ trước và làm xong xác minh. Cordis dừng ở cổng, một quân thư mặc quân phục đen, cao lớn, làm thủ tục xác nhận thân phận là trùng thuộc căn cứ, rồi cho cậu đi.
Quãng đường tiếp theo xe được hệ thống dẫn đường cao cấp trong căn cứ tiếp quản. Cordis hơi ngạc nhiên khi thấy giao diện tiếp nhận điều khiển bật lên, cậu đồng ý, xe bay lập tức được tiếp quản và đưa đến vị trí đỗ tương ứng.
Ike vừa thấy chiếc xe bay lòa lòa ấy là biết Cordis tới. Anh ta nhìn chằm chằm bề ngoài ngầu lòi của nó, trong lòng cũng thích mê; đến khi thấy Cordis bước xuống mới thu ánh mắt về.
“Cordis, bên này.” Anh ta vẫy tay.
Cordis cũng giơ tay đáp lại.
Tiểu Tám theo sau, ôm mấy chiếc túi lớn trong tay.
“Phần này cho cậu.” Cordis bảo Tiểu Tám chia một túi khoai nướng cho Ike.
Dù hôm qua đã ăn nhiều khoai nướng, hôm nay được Cordis mang đến, Ike vẫn đặc biệt vui, giọng nói phấn khởi hẳn: “Cảm ơn cậu, Cordis.”
Cordis cười: “Không có gì, tới một chuyến mang đồ cho trùng khác, thì nhất định cũng phải có phần của cậu.”
Số còn lại trong tay Tiểu Tám là để đưa cho Trung úy Marlec, tùy anh ta phân phát.
Cậu nhận lương của quân đoàn, ai cũng biết cậu tới để làm gì, nên Cordis chủ động lo liệu quà “ra mắt”, nhiều trùng không trách.
Cũng để trùng trong quân đoàn biết khoai nướng ngon thế nào, để sau này khi mở cửa sổ ở nhà ăn có thể mở thuận lợi.
Ike đưa Cordis lên xe bay trong căn cứ, vừa đi vừa giới thiệu tình hình hiện tại.
Bên này là tinh cầu biên giới, giữ cửa cho đế quốc ở rìa tinh vực, là phòng tuyến số một chống tinh thú. Trong quân đoàn quanh năm không có nhiều thời gian nghỉ.
Trận chiến thời gian trước giúp tướng quân Frappel được vinh dự danh hiệu—chính là trận đánh nổ tung thông đạo hắc động của làn sóng tinh thú. Muốn kéo sang lần nữa, tinh thú phải mở lại thông đạo, vì thế họ mới có một đoạn thời gian yên bình.
Không bao lâu nữa, tinh thú lại sẽ thông đường, hình thành thú triều. Vừa về tới, tướng quân Frappel đã lập tức bố trí tăng cường tuần phòng. Hiện đa phần quân thư hoặc ở trên thành lũy ch·iến tr·anh, hoặc ở trên hạm tuần tra; số trùng trong căn cứ không nhiều lắm.
Công việc ở nhà ăn của Cordis vẫn còn đang trong giai đoạn điều chỉnh.
“Hiện tại quan trọng nhất vẫn là lượng đậu đất tồn kho.” Không bột sao gột nên hồ, giờ Cordis làm khoai nướng đã không cần tự tay, máy móc đều lo được; cậu cảm thấy bao nhiêu quân thư đến nhà ăn ăn món mới cũng không quan trọng bằng nguyên liệu.
Ike lặng lẽ liếc cậu một cái: “Tôi biết ngay cậu mất trí nhớ rồi, không có khái niệm gì về quân đoàn cả. Quân thư chính quy không phải loại ngoan ngoãn nghe lời trùng cái đâu.”
“Với mức độ quân đoàn coi trọng tôi như vậy, chắc họ cũng sẽ không để mấy quân thư không ngoan đến trước mặt tôi chứ?” Thật ra Cordis cũng không biết quân thư “không ngoan” là thế nào, ngày hôm qua chỉ nhìn hàng quân thư dài thôi đã run rồi. Quân đoàn còn đang trong giai đoạn đầu đầu tư vào cậu, chắc sẽ không tùy tiện để cậu bị vây đánh đâu nhỉ?
Ike còn định dọa cậu một chút, không ngờ Cordis lại tin quân đoàn đến mức này, trong lòng vì quân mình mà thấy tự hào, nên cũng không nói gì thêm.
Ike dẫn Cordis đi tìm Trung úy Marlec. Đúng lúc phó quan của trung úy có mặt, Marlec liền bảo anh ta đưa Tiểu Tám đi nâng cấp.
Trung úy Marlec nhận được món quà nhỏ Cordis mang tới thì vô cùng vui vẻ. Cậu nhóc này mỗi lần gặp đều mang đồ ăn ngon cho mình, mà mình lại chỉ cho cậu ta một người máy cũ, thứ vốn không phải đồ cá nhân của mình—nghĩ lại thấy hơi keo kiệt thật.
Anh ta chạm nhẹ ngón tay, liên hệ phó quan, dặn phải sớm giải quyết việc Ike báo cáo hôm qua.
Phó quan nhận túi trung úy ném cho, rồi đi ngay, bước chân lại nhẹ hẳn. Tuy bị thúc tiến độ công việc, nhưng nghĩ sắp được giải tỏa tò mò về món khoai nướng kia, tâm trạng anh ta phấn khởi hẳn.
Trung úy Marlec không giữ họ lại, bảo Ike dẫn Cordis đi làm quen vị trí công tác.
Ike liền dẫn Cordis đến nhà ăn số một, dọc đường chỉ có hai người, nói chuyện thoải mái hơn hẳn so với lần trước đi cùng Trung úy.
Cordis đi còn quan sát những trùng mình gặp giữa đường, âm thầm so sánh rồi rút ra kết luận.
“Cảm giác trùng ở Bộ Hậu Cần gầy hơn trùng ở các bộ phận khác một chút. Như mấy quân thư tuần tra ấy, ai nấy đều chắc nịch, cao to giống hệt mấy người hàng xóm tầng dưới nhà tôi.” Cậu nghĩ thầm trong lòng.
Ike không thể phủ nhận: “Đúng là chúng tôi không thể so với mấy quân thư ngoài tiền tuyến đánh tinh thú được. Cậu nhìn tôi với Reuel là biết, thể trạng chúng tôi yếu hơn chút. Nhưng mà…”
Ike nhìn Cordis đánh giá một vòng: “Cậu bạn à, cậu từng là một trong số họ đấy. Đừng hâm mộ bọn họ cao to, cao to không có nghĩa là mạnh hơn. Đó là ưu thế chủng tộc thôi. Đáng tiếc cậu mất trí nhớ, bằng không tôi còn có thể khoe khoang cùng cậu.”
“Vậy xin lỗi nhé.” Cordis nhún vai: “Không nhớ được thì chẳng biết kể sao.”
Hai người đi trên đường gặp không ít quân thư, đa số đều vội vàng, ai cũng có việc của mình. Cordis liền hỏi Ike: “Bình thường hậu cần quân đoàn phải làm những gì?”
Bị hỏi đúng chuyên môn, Ike lập tức có chuyện để nói.
“Bộ Hậu Cần phụ trách nhiều lắm. Ví dụ như đội kiến trúc hôm qua đến sửa cửa hàng cho cậu, hễ chỗ nào ở căn cứ có vấn đề đều phải do họ đi xử lý. Nói thật, mấy quân thư đó… tôi cũng không hiểu sao họ sống nổi với nhau, động tí là đánh nhau chứ không biết nói chuyện, gần như ngày nào đội kiến trúc cũng bận bù đầu.” Ike không làm trong đội kiến trúc, nhưng nghĩ tới thôi đã thấy mệt: “Còn có ký túc xá, thiết bị công cộng, sân huấn luyện… ngày nào cũng phải bảo dưỡng.”
“Dạo này chúng tôi còn phải dậy sớm huấn luyện thể chất nữa. Tướng quân Frappel cho rằng trùng trong quân đoàn phải luôn giữ thể trạng tốt nhất để đề phòng tinh thú tập kích. Bộ Hậu Cần như chúng tôi mà đánh nhau thì chịu, không lại nổi.” Ike nói xong cũng hơi mất mặt, nhưng vẫn phải phàn nàn: “Mỗi lần đứng cạnh mấy quân thư kia, tôi sợ họ nhìn không thuận mắt rồi kéo tôi đánh một trận. Nếu thật sự bị đánh,chắc chắn tôi phải chạy đến bệnh viện tìm Reuel. Tôi không muốn bị cậu ta vừa băng bó vết thương vừa cười nhạo đâu.”
Cordis nghi hoặc: “Quân đoàn không có quy định cấm đánh nhau sao?”
“Có chứ, nhưng có mấy quân thư quá hung, không đánh lên thì chịu không nổi. Tùy tiện một cú đấm của họ cũng có thể làm hư thiết bị. Dù quân đoàn toàn dùng đồ siêu bền, nhưng cũng phải thay mới thường xuyên.” Ike giơ tay than: “Ai biết nếu họ đấm nhẹ một cái thì tôi sẽ ra sao chứ.”
Cordis gật đầu. Ở ngoài ai cũng nói quân thư hiếu chiến và thô bạo, không ngờ đồng nghiệp trong cùng quân đoàn cũng thấy bọn họ đáng sợ.
May mà Ike vẫn nhớ nhiệm vụ chính, phàn nàn xong lại tiếp tục giới thiệu Hậu Cần Bộ.
Ngoài việc xử lý các tình huống do mấy quân thư xốc nổi gây ra, Bộ Hậu Cần còn phụ trách kiếm tiền, quản lý quân nhu, và hỗ trợ các bộ phận bên ngoài khi cần.
Mỗi tháng, ngoài các khoản chi cố định, quân đoàn còn phải chi tiền hưu cho quân thư giải ngũ — số tiền đó cộng lại không hề nhỏ.
Hiện tại, trên tinh cầu Z11, số quân thư giải ngũ chiếm khoảng 40% dân cư. Phần lớn trùng bình thường đều có cha hoặc mẹ là quân thư giải ngũ. Nói cách khác, nơi này gần như là một tinh cầu được tạo nên bởi quân thư.
Chỉ dựa vào tài chính quân bộ cấp xuống thì còn lâu mới đủ để quân đoàn chi trả cho việc an trí các quân thư giải ngũ. Quân đoàn Z11 khi đối kháng tinh thú mạnh mẽ là vậy, phần lớn cũng nhờ chính sách trợ cấp được làm rất tốt. Bởi vậy, ngoài nguồn tài chính từ cấp trên, quân đoàn còn phải âm thầm tự xoay thêm.
Sau khi tướng quân Frappel đến nhậm chức, nhanh chóng bắt tay phân công, mở rộng thêm nhiều lĩnh vực kinh doanh cho quân đoàn.
Bộ Hậu Cần chính là khối gạch nào cũng có thể lấp được — thêm một nhiệm vụ kiếm tiền hay trợ cấp nào, tự nhiên cũng đều do họ tiếp quản.
“Quân đoàn chúng ta quản lý vài tinh cầu, nhưng chẳng cái nào ra thứ gì tốt cả. Trên tinh cầu Z11 chỉ có rượu Lam Thuẫn là nổi bật, mấy gia tộc nắm giữ nó lại cố tình khống chế sản lượng để nâng giá. Vì thế trùng trong quân đoàn đều ghét cay ghét đắng bọn họ.” Ike nhắc đến Lam Thuẫn là bực ngay, chỉ muốn uống một ngụm rượu ngon mà cũng khó đến thế, mấy trùng phiền chết đó.
Lúc này Cordis mới biết, thì ra tinh cầu thuộc phạm vi quản hạt của quân đoàn, sản xuất đều tính là lợi nhuận của quân đoàn, tính tự chủ của họ rất cao. Tiếc là Z11 ở rìa biên giới, tinh vực quản lý cũng không có sản vật gì đáng giá.
“Nhà ăn do Hậu Cần quản, nhưng trước giờ không phát huy được bao nhiêu. Chủ yếu là phân phối dịch dinh dưỡng, khối dinh dưỡng và đồ hộp được cấp từ trên xuống. Phần duy nhất cần động tay là kiểm tra máy móc — việc này thường do mấy quân thư sắp giải ngũ đảm nhiệm.”
“À, phần thú vị nhất chắc là công tác hỗ trợ ngoại cần. Khi dọn dẹp chiến trường, những vật liệu thu được từ tinh thú phải bảo quản thật tốt, chuyển về kho của căn cứ phải đảm bảo hoàn chỉnh không tổn hao gì. Sau đó định kỳ sẽ chuyển tới Quân đoàn số 8, rồi thống nhất đưa về Viện nghiên cứu của đế quốc. Mấy tài liệu đó có thể dùng để chế tạo dược tề tăng cường tinh thần lực.” Ike làm ở Hậu Cần nhiều năm, nói đến việc này cũng chẳng còn thấy có gì đặc biệt.
Nhưng Cordis lại nghe mà thấy hứng thú, cảm giác như ngửi được mùi “thức ăn ngon” từ trong lời nói.
Những gì Ike kể chuyên nghiệp hơn nhiều so với mấy thông tin khô khan cậu đọc trên Tinh Võng, mà lại dễ hiểu hơn hẳn.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã đến nhà ăn số một.
Cordis thấy quân thư từng gặp lần trước, liền chào: “Chào buổi sáng, Devira.”
Devira gật đầu: “Cái ‘dây chuyền sản xuất’ cậu muốn đã lắp xong rồi, muốn xem không?”
“Dây chuyền sản xuất” là hệ thống mà hôm qua đội quân thư giúp Cordis trang hoàng cửa hàng xong đã trở về, thức đêm cùng đồng sự chỉnh lại lần nữa. Chức năng được tối ưu, vận hành linh hoạt hơn, rất phù hợp để dùng trong nhà ăn của căn cứ.
Cordis cùng Ike theo Devira đi xem, thấy khá ổn. Chỉ chờ nguyên liệu đến là nhà ăn có thể cung ứng món mới.
“Đặt cho nó cái tên đi, gọi là ‘Máy Đậu đất’ thế nào? Sau này cần thêm công năng gì cũng có thể nâng cấp, còn bây giờ cứ chuyên xử lý đậu đất.” Cordis đề nghị.
Dù sau này có thể không chỉ dùng cho đậu đất, nhưng đậu đất là nguyên liệu đánh dấu bước khởi đầu của Cordis ở thế giới này, đặt tên kỷ niệm cũng hay.
Devira không ý kiến, Ike liền đứng ra gật đầu xác nhận giúp.
Đến giờ ăn trưa, nhà ăn bắt đầu tấp nập, người máy trong bếp làm việc không ngừng tay.
Lần trước Cordis đến đã thấy cảnh phân phát cơm, người máy bận rộn đến mức cả không gian tràn đầy sức sống. Nghĩ đến sau này khi mình làm món khác, chắc chắn cũng sẽ phải nhờ bọn chúng hỗ trợ.
Cậu tính toán lại lượng đậu đất cần tiêu hao mỗi lần cung cấp cho nhà ăn, rồi thầm may mắn vì người máy ở đây hoạt động tốt, không cần việc gì cũng phải tự tay làm.
Devira thấy Cordis chăm chú nhìn người máy, tưởng cậu thích, mà cũng đã nghe nói lần trước rời đi cậu còn mang theo một con K402, liền cười nói: “Cậu thích người máy bếp à? Muốn mang một con về không? Toàn là tôi tự lắp đấy. Làm bếp buồn lắm, thêm vài con cho vui.”
“Hả?” Cordis nhìn những người máy tròn lăn linh hoạt di chuyển, giật mình.
Hóa ra là thế! Cậu còn thắc mắc sao trong thời đại tinh tế lại có không khí “hương vị thời xưa” như vậy — hóa ra đều là do người ta cố tình làm ra cho tăng hứng thú công việc.